Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Nhớ anh

Em nhớ anh nhiều lắm, đã bao giờ em nói với anh thế chưa nhỉ, hình như là chưa bao giờ.
Em không biết mình xuất hiên trong cuộc đời anh là đúng không nữa. Bởi từ khi quen nhau thứ mà em mang đến cho anh chỉ là nhưng cơn đau kéo dài và nỗi buồn tuyệt vọng.

Em ích kỉ  phải không anh, em chưa bao giờ nghĩ cho cảm giác của anh, em chỉ muốn làm theo những gì mình thích, muốn anh là "nô lệ" của em, chỉ là của riêng em thôi.
Em không thể chấp nhận chia sẻ anh với bất cứ ai, dẫu em biết thế là không tốt, nhưng em khó chịu lắm anh à. Mỗi khi thấy anh sánh bước bên ai, đi chung ô với ai, cười thật tươi với một người con gái khác, em như trở thành một con người khác, ánh mắt em không thể rời khỏi anh, đợi chờ anh quay về hướng em, em muốn anh nhìn thấy sự khó chịu của em như thế nào.
Em giữ anh cho riêng mình nhưng em lại hay thoải mái với các bạn khác giới khác, em chỉ nghĩ đơn giản là bạn thôi anh à, còn anh mới là người em yêu.
Anh có biết em vui lắm khi nghe anh nói anh ghen với một người này, hay với một người kia chỉ vì em nói chuyện với họ, vì em biết anh yêu em.

Anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm, anh yêu em nhất.............em được nghe nhiều từ anh , nói chính xác hơn là đọc. Anh chưa bao giờ nói điều đó bằng đôi môi của anh với em, en chỉ biết anh yêu em chỉ qua những dòng tin nhắn ngắn, nhưng chỉ vậy thui em cũng đã hạnh phuc rồi.
Gặp anh, em mới biết thế nào là yêu.


Em gặp anh mỗi ngày, nhưng lại không cho anh gần em, không cho anh nói chuyện với em, em thấy anh buồn trái tim em như thắt lại, chỉ biết dõi theo anh, dẫu chỉ là sau lưng.

Đã bao lần anh hỏi em, "em có yêu anh không" , "em có nhớ anh không" , em đều trả lời anh là "không, hihi" ,em biết anh buồn và thất vọng, nhưng người ơi anh có biết , em đã yêu anh từ bao giờ, trái tim em đã thuộc về anh, do anh ngự trị.
"Em không nhớ anh bởi vì anh luôn trái tim em, anh chưa bao giờ rời xa em cả, nên em không thấy nhớ"
Em sẽ chờ anh, chờ cái ngày mà anh đứng trước em và nói "anh yêu em" , "anh cần có em"
Và em muốn anh biết một điều , đó là "EM YÊU ANH" ox à.

xúc động

Cha mất, mẹ già, nhà có 8 chị gái, chỉ có anh là con trai duy nhất. Nhưng một cơn bạo bệnh ập đến đã khiến cậu con trai 3 tuổi bị liệt, suốt đời phải mang một thân hình kỳ dị, sống nhờ vào lòng thương của người đời.

Anh là Huỳnh Tâm Duy (sinh năm 1968, tại Khánh Hòa), có một thân hình hết sức kỳ dị. Cơ thể anh giống như một bộ xương di động, đôi chân anh có thể gác chéo lên cổ một cách rất dễ dàng.

Anh ngậm ngùi kể: Cha mất khi anh vừa mới lọt lòng mẹ. Khi sinh ra anh cũng bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhưng rồi năm 3 tuổi, bị một cơn bạo bệnh, chân tay teo lại, thân hình ốm nhom, gia đình đưa vào bệnh viện nhưng cũng không thể cứu anh thoát khỏi số phận thiệt thòi - Anh bị liệt hoàn toàn.

Các chị gái ai cũng lần lượt có chồng, có gia đình riêng nên cũng không giúp anh được gì nhiều. Anh sống nhờ vào mảnh ruộng mà ngày ngày người mẹ già nai lưng ra cấy hái.

Thương mẹ tuổi già sức yếu, anh Duy theo một người chị vào Nam hành nghề bán vé số.

Ở mảnh đất này, hạnh phúc đã mỉm cười với anh. Nhờ mai mối, anh quen rồi yêu và cưới được một người con gái lành lặn. Cảm thông với tình cảnh của anh, chị Nguyễn Thị Thơ (sinh năm 1973, quê Cần Thơ) đã tình nguyện về làm vợ anh.

Thần may mắn một lần nữa lại đến khi một người mua vé số của anh trúng độc đắc, đã cho anh một số tiền đủ để mua một miếng đất. Anh chị dành dụm chút tiền mua cây lá cất mái chòi ở tạm che mưa che nắng.

Lần lượt 3 đứa con ra đời, gia cảnh càng trở nên túng thiếu hơn. Thấy nghề bán vé số không thể trang trải đủ những khó khăn của gia đình cho nên vợ anh đã chuyển sang đi làm thuê, làm mướn. Còn anh thì đi ăn xin.

Anh Duy cho biết các con đều đã đi học, đứa học lớp 9, đứa lớp 8, đứa lớp 5. Anh đi ăn xin mong kiếm chút tiền lo học phí, mua sách vở cho con đi học.

Nhìn thân hình tiều tụy và kỳ dị của anh, tôi thật sự xúc động. “Hành trang” ăn xin của anh là một cái xô, một cái châu, một cái âm ly để mở băng cho bà con cô bác nghe. Đoạn băng anh thường mở là những tiếng đọc về nghĩa tình ở đời, nghe sao não lòng!

Không có tiền mua xe lăn, anh di chuyển khắp chốn trên một miếng ván có gắn bánh xe. Nhiều khi tấm ván trượt mạnh hay vấp phải cái gì đó, cả người và xe cùng bổ nhào ra đường…

Khốn khó như thế nhưng anh vẫn gắng lo cho các con cái chữ. Anh Duy bảo, thất học thì khổ lắm, lại đến như bố mẹ thôi.

Đừng lấy người như em

Đừng lấy người như em…

Vì anh không phải mối tình đầu của em.Ngoài hai mươi tuổi, nhanh thì cũng được một phần ba cuộc đời, nếu chưa từng yêu và được yêu thì chắc là em phải vô duyên lắm! Thế nên chắc chắn là em đã yêu, mà còn yêu hoành tráng là khác. Anh thì cũng chả kém, người yêu xếp đủ mấy mâm cỗ cưới ấy chứ! Những chàng trai ấy đã đến, đã đi, mang cho em nhiều tiếng cười và cũng lấy của em không ít nước mắt. Nhờ họ mà em trưởng thành, nhờ họ mà em vẫn chưa lấy chồng cho tới khi gặp anh. Trước khi dằn vặt em về những mối tình đã qua, sao không tự hỏi mình, anh đã ở đâu trong quãng thời gian đó?

Đừng lấy người như em…

Vì em vẫn còn ham chơi lắm. Thỉnh thoảng, em sẽ đi chơi với lũ bạn cũ, bỏ mặc anh xoay sở trong vài ngày. Cuối tuần, em chẳng đòi đi câu cá cùng anh, nên anh cũng đừng ngạc nhiên thấy em tung tăng váy áo đi xem phim một mình. Chuyện hết sức là bình thường. Ai cũng cần không gian riêng.

Đừng lấy người như em…

Vì em không biết ghen. Khi yêu, em đặt lòng tin vào người đàn ông của mình, em không thích tự hành hạ bản thân vì những điều bóng gió vớ vẩn. Em quá chán cảnh hai, hay vài, người phụ nữ tranh giành tình cảm của một thằng đàn ông (mà em chắc chắn rằng không xứng đáng) Em sẽ yêu anh, chân thành, chừng nào anh còn xứng đáng với tình yêu của em. Còn nếu phát hiện ra điều khuất tất sau lưng em thì … “người yêu ơi vẫy tay biệt ly, em thênh thang trên con đường dài” Không có dọa nạt gì hết đâu, em hứa!

Đừng lấy người như em…

Vì em không phải “bà nội trợ” hoàn hảo. Em ghét việc giặt là, lẽ dĩ nhiên, anh sẽ phải nhận lấy, nếu muốn có quần áo sạch, phẳng phiu mà mặc. Em gợi ý là anh nên sắm sẵn máy giặt. Một ngày của em cũng chỉ có 24h. Chẳng có lý do gì, sau 8h công sở, em lại phải sấp ngửa đi chợ nấu cơm, lau nhà, rửa bát, dạy con học, etc. Trong lúc anh, đóng vai ông chủ, vểnh râu ngồi xem bóng đá. Tất nhiên, em không dã man tới độ share đều trong những lúc anh ốm, nhưng tinh thần chung là như thế. À, em cũng biết vào bếp, dù đôi khi đặt cơm quên bật nồi, nấu canh hơi bị mặn, kho cá hơi bị cháy … Nhưng anh ạ, những lúc như thế, chớ dại mà chê bai, có thể em sẽ cho anh làm luôn, xem có xuất sắc bằng em không đấy!

Đừng lấy người như em…

Vì người khác chọc ngoáy, vì bố mẹ anh giục cưới… Hôn nhân không phải trò đùa hay để vui lòng người khác. Bởi nếu không, nhất cử nhất động của em, đúng chưa chắc đã được khen, sai thì: “Sao ngày xưa tôi ngu dại rước cô về”, em chả tin nổi là anh ngu đâu. Ví dụ thế. Nếu có quyết định lấy em, thì xin anh, hãy vì mình trước nhé.

Đừng lấy người như em…

Vì những đồng tiền anh khó nhọc kiếm ra, sẽ tự dưng chui vào túi con bé Vợ. Nhưng này, chớ tưởng em cần tiền của anh. Em cũng được ăn học đầy đủ, cũng có việc làm tử tế, em kiếm đủ để “nuôi thân béo mầm”, mỗi năm đi chơi vài ba chuyến. Cái khoản mà anh vỗ ngực khai là “đưa vợ” ấy, một xu em cũng không tiêu vào. Đơn giản là để anh có trách nhiệm với gia đình và tích lũy cho tương lai.

Đừng lấy người như em…

Vì em không hoàn hảo. Nếu như anh vẫn mong “cải tạo” em thành một con người khác, anh sẽ mau chóng chán em tới tận cổ: Em cứng đầu, em ồn ào, em … Chẳng phải những điều đó từng khiến anh bị cuốn hút sao? Đừng cố gò em vào cái khuôn chuẩn mực. Nếu anh thích phải ngoan ngoãn như cô A, nấu ăn ngon như chị B, chăm con giỏi bà C … thì anh nên cưới một trong những người đó, không phải em!

Đừng lấy người như em…

Vì em đã xấu lại còn điêu và kiêu nữa. Đương nhiên là xấu, nếu xinh em đã đi thi hoa hậu lâu rồi. Hẳn nhiên là điêu, ai đọc note này cũng thấy, điêu quá đi ấy chứ! Còn kiêu ư, tại sao em lại không có quyền?







Đừng lấy người như em…

Em đã nói rồi đấy nhé!

Tình yêu, nghĩa là không ngừng hoàn thiện chính mình, không phải để cho ai đó điều khiển hay nể phục, người hạnh phúc nhất là người được yêu bởi là chính mình.

Em sẽ không phải là người hoàn hảo, nên chỉ nên hỏi cưới em, nếu đó là khi anh muốn, và đó là khi anh chấp nhận được mọi tật xấu của em…
---------------------------------------

Thế thì dạy em yêu anh đi

Yêu là gì?

Có phải là một sự lựa chọn thuần cảm xúc? Em đã từng nghĩ vậy đấy. Và nhờ thế mà em chọn anh. Tình yêu với em vì thế mà ngay từ đầu đã luôn rộn ràng và đầy nhiệt huyết. Em không ví nó là nắng. Mà nó là những cơn mưa mùa hè, là những cơn mưa được mong đợi anh ạ. Nói đến đây em chợt cười, có phải vì thế mà mùa đông này mọi thứ đến với hai chúng ta thật lạnh?

Nỗi buồn là gì?

Có phải nó là một người bạn hết sức trung thành không anh? Người ta cố gắng vứt nó đi nhưng nó vẫn bám lấy. Nó có mặt bất cứ khi nào người ta cần, cả không cần. Và dù bị quẳng đi bất cứ xó xỉnh nào, nó cũng sẽ quay trở về ngoan ngoãn khi được gọi. Có phải vì thế mà người ta hay buồn lắm đúng không anh?

Sự tổn thương là gì?

Có phải là thứ cảm giác khi bị ai đó chạm vào trái tim làm ta đau? Hay là thứ cảm giác duy chỉ dành cho một người điều khiển? Đừng có cười em nói linh tinh. Em đang nhắc lại ý tứ của một bộ phim hay câu chuyện nào đó thôi. Người ta bảo rằng ai ai sinh ra rồi cũng sẽ gặp phải khắc tinh của mình. Là người duy nhất có khả năng và có quyền làm ta buồn, ta đau mà ta vẫn yêu vẹn nguyên không thay đổi?

Hôm rồi là đến ngày cuối tháng ba, tròn một năm kể từ khi anh nói rằng, em đã làm cho một cơn gió dừng chân lại. Chiều đó em chọn ra bờ hồ lang thang, tìm kiếm lại chút kỉ niệm. Mà cũng thấy mình lẩm cẩm, có phải rằng người ta chỉ đi tìm kỉ niệm khi mà cái đó đã mất đi? Nhưng em vẫn cứ đi, đi mãi rồi không đi được nữa, em ngồi xuống và bắt đầu khóc, khóc thật nhiều, khóc chả cần quan tâm tới bất kì ai xung quanh. Ừ thì cũng là mưa đó, cũng là một cơn mưa cuốn trôi muộn phiền của tháng ba.

Hôm đó em đi, em khóc và em nghĩ nữa. Một năm về trước em rụt rè, ngập ngừng và đắn đó mãi mới dám bâng quơ nhắn cho anh một cái tin lửng lơ con cá vàng:” Đi dầm mưa đi anh”. Vậy mà một năm về sau, khi chúng ta đã là người yêu của nhau, em vẫn rụt rè, ngập ngừng và đắn đo mãi mới dám gọi điện cho anh, dù lúc đó cảm giác lạc lõng cô đơn nó xâm chiếm hết cả trái tim vừa nãy thôi còn đang yêu một người nhiều nhiều lắm.  Song cũng nhờ đó anh ạ, em hiểu ra rằng, hóa ra những cảm xúc và phản ứng của em ngày đó và bây giờ vẫn  chưa thể thay đổi. Tình cảm em dành cho anh vẫn cứ luôn là sự ngập ngừng, rụt rè…và hơn cả, cảm giác có được tình yêu này vẫn cứ khó nắm bắt như ngày nào. Một sự quan tâm từ anh đến, nó vẫn kì diệu và xa xỉ như trước giờ vốn vậy. Thế nên cô nàng là em đây cứ với thói quen gặm nhấm, nâng niu nó…

Tình yêu với anh là gì? Giản dị chỉ là yêu? Sự yên bình, sự lặng lẽ êm đềm này thôi?

Tình yêu với em là gì? Vẫn là những cuồng nhiệt, mong đợi và nâng niu?

Không thể nói là không hợp, càng không thể nói là quá khác biệt. Bởi em tin vào sự giao nhau giữa hai con đường đó, nên chúng ta mới gặp nhau. Nên em mới bắt được anh. Nên anh mới cứ quanh quẩn bên em thế.

Không trách anh vô tâm nữa. Không lo buồn nghĩ rằng em ích kỉ nữa. Thế thì đổi tại em không biết yêu vậy nhé . Vậy ông già nè, hãy dạy em cách yêu anh đi

P/s: Em thật thông minh vì đã gọi anh là ông già ngay từ bây giờ, để không bao giờ là lỗi mốt. Anh thật tội tình vì đi gọi em là cô bé ngay từ đầu, để bây giờ ai đó thấy rằng…chả còn hợp nữa khi em đã lớn. Em buồn…nhưng cũng buồn giống như mấy bác gái bị chồng gọi em xưng anh đột nhiên bị đổi thành tôi với bà ấy mà. Ừ thì buồn như thế thôi đã nhé